Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Khi người ta trẻ

Hãy sống sao để nỗi sợ hãi ko thể ngự trị trong trái tim bạn. Sự phiền muộn ko là gì so với niềm tin, hãy tôn trọng mọi người và quan điểm của họ và rồi mọi người sẽ tôn trọng bạn. Yêu lấy cuộc sống của bạn, cởi mở cuộc đời bạn, tô điểm thêm mọi thứ trong cuộc đời bạn, cố gắng để đạt được cuộc sống dài lâu và giúp ích cho mọi người, Khi thời khắc cái chết tới, đừng giống những kẻ có quả tim lấp đầy nỗi sợ hãi cái chết. Cho nên khi thời khắc của chúng tới, chúng khóc lóc và van xin thêm thời gian để được sống lại và ko thờ ơ nữa. Hãy cất lên lời ca vang và chết như một người hùng đang trở về lại quê nhà.


Sẽ ko còn hình bóng chiếc áo xanh tình nguyện trải dài trên quê hương Mỹ Khánh thân yêu, sẽ ko còn những tiếng cười giòn tan dù người ướt đẫm mồ hôi và mệt nhọc, sẽ ko còn lớp học aerobic của thầyMai Lý chân dài, lớp võ taekwondo "nghiệp dư" hay quên bài của cô Phuong Ngan Nguyen, thầy Minh Quý Vũ, thầy Trung Tran, lớp võ vovinam ồn ào của thầy Van Thai Bui lớp vẽ của thầy Nolo Pha chicken city, lớp hát múa của đại gia đình nhà gấu và cả lớp anh văn của 2 thầy là "nạn nhân" của lũ học trò tinh nghịch...sẽ ko còn những lúc tắm sông sau khi thấy con chó chết trôi sông là ai nấy xanh mặt, ko còn nữa những lúc ra đồng mò cua bắt ốc bị kẹp đứt cả tay mà vẫn cười lên sung sướng...k còn nữa những lần hát ca nghêu ngao dù cả đám đã mệt đừ...sẽ ko còn nữa...sẽ ko còn nữa hỡi các đồng đội thân yêu của tôi!!!



Tạm biệt xã Mỹ Khánh thân yêu, tạm biệt vùng đất nghèo khó nhưng anh hùng. Tạm biệt những lớp học năng khiếu đầy tiếng cười và ức chế của những thầy cô "nghiệp dư", tạm biệt lũ học trò đáng yêu và tinh nghịch của tôi, tạm biệt những bữa cơm chứa chan tình cảm gia đình thân thương, chất chứa hương đồng gió nội, tạm biệt các anh chị Bí thư xã Đoàn và Bí thư chi Đoàn, tạm biệt cô chú Út Thới, bác Tám Quý, bác Tám Nghĩa, chú Tư Mun và chú Dũng...Biết đến bao giờ chúng ta mới có thể lại một lần nữa ăn những bữa cơm chất chứa tình đồng đội, biết đến khi nào chúng ta có thể ngồi lại củng nhau và nhâm nhi những ly rượu đế, rượu sơ si và rượu sầu đâu...đến khi nào chúng ta mới có thể hát cùng nhau và cảm xúc vỡ oà như đêm cuối cùng ở xã...đến bao giờ hả các đồng đội của tôi...
Và đây chúng ta đã mang theo những kỷ niệm tươi đẹp về một tháng ăn ở cùng nhau, làm việc cùng nhau, hành trang của chúng ta sẽ có thêm những ký ức khó phai...ko còn lâu nữa chúng ta sẽ trải bước trên đường đời, sẽ có cuộc sống cho riêng mình và mong các bạn hãy nhớ đến 23 đồng đội còn lại của chúng ta, nhớ đến những kỷ niệm êm đếm mà ko dễ gì chúng ta có thể tìm lại được nó...và hơn hết các bạn hãy phát huy hết tình thần tinh nguyện và nhiệt huyết tuổi trẻ của chúng ta để xây dựng cho đất nước nay tươi đẹp và giàu mạnh hơn vì đất nước này vẫn cần lắm tinh thần tình nguyện của chúng ta...tôi nhớ lắm những ngày dãi nắng dầm mưa, nhớ lắm dây chuyền chuyền gạch mang đầy tính sáng tạo, nhớ lắm người đội trưởng Tona, nhớ lắm cái giây phút tụi bây ăn ngủ sung sướng trong cái mùng ấy vì một phút giây lỡ dại chui ra khỏi mùng ngủ của tao để rồi sáng mai trở thành người da đỏ, nhớ lắm nhà thằng kiều nữ hay cho tao ăn ké com, nhớ lắm nhà 5 con gấu hay cho thuốc, nhớ lắm nhà Thương Nguyễn Quantu QuyenThuy Thu hay mời qua nhà chơi, nhớ lắm chén bún riêu cua và món lẩu lươn ở nhà anh Được, nhớ lắm những lần lội ruộng bắt cua, nhớ lắm cái lần tôi bị chụp lén khi tiếp sức cho anh Ba th*** heo...nhớ lắm hỡi các đồng đội của tôi. Nếu được...tôi xin 1 lần nữa sống lại những ký ức tươi đẹp ở An Giang.



Yêu tất các bạn hỡi các đồng đội của tôi ơi, yêu tất cả các cô chú, các học trò tinh nghịch và đáng yêu của tôi, các anh chị và các bạn Bí thư xã và Bí thư Đoàn!!! Và tôi yêu tất cả những ký ức này!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét