Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Khi người ta trẻ

Hãy sống sao để nỗi sợ hãi ko thể ngự trị trong trái tim bạn. Sự phiền muộn ko là gì so với niềm tin, hãy tôn trọng mọi người và quan điểm của họ và rồi mọi người sẽ tôn trọng bạn. Yêu lấy cuộc sống của bạn, cởi mở cuộc đời bạn, tô điểm thêm mọi thứ trong cuộc đời bạn, cố gắng để đạt được cuộc sống dài lâu và giúp ích cho mọi người, Khi thời khắc cái chết tới, đừng giống những kẻ có quả tim lấp đầy nỗi sợ hãi cái chết. Cho nên khi thời khắc của chúng tới, chúng khóc lóc và van xin thêm thời gian để được sống lại và ko thờ ơ nữa. Hãy cất lên lời ca vang và chết như một người hùng đang trở về lại quê nhà.


Sẽ ko còn hình bóng chiếc áo xanh tình nguyện trải dài trên quê hương Mỹ Khánh thân yêu, sẽ ko còn những tiếng cười giòn tan dù người ướt đẫm mồ hôi và mệt nhọc, sẽ ko còn lớp học aerobic của thầyMai Lý chân dài, lớp võ taekwondo "nghiệp dư" hay quên bài của cô Phuong Ngan Nguyen, thầy Minh Quý Vũ, thầy Trung Tran, lớp võ vovinam ồn ào của thầy Van Thai Bui lớp vẽ của thầy Nolo Pha chicken city, lớp hát múa của đại gia đình nhà gấu và cả lớp anh văn của 2 thầy là "nạn nhân" của lũ học trò tinh nghịch...sẽ ko còn những lúc tắm sông sau khi thấy con chó chết trôi sông là ai nấy xanh mặt, ko còn nữa những lúc ra đồng mò cua bắt ốc bị kẹp đứt cả tay mà vẫn cười lên sung sướng...k còn nữa những lần hát ca nghêu ngao dù cả đám đã mệt đừ...sẽ ko còn nữa...sẽ ko còn nữa hỡi các đồng đội thân yêu của tôi!!!



Tạm biệt xã Mỹ Khánh thân yêu, tạm biệt vùng đất nghèo khó nhưng anh hùng. Tạm biệt những lớp học năng khiếu đầy tiếng cười và ức chế của những thầy cô "nghiệp dư", tạm biệt lũ học trò đáng yêu và tinh nghịch của tôi, tạm biệt những bữa cơm chứa chan tình cảm gia đình thân thương, chất chứa hương đồng gió nội, tạm biệt các anh chị Bí thư xã Đoàn và Bí thư chi Đoàn, tạm biệt cô chú Út Thới, bác Tám Quý, bác Tám Nghĩa, chú Tư Mun và chú Dũng...Biết đến bao giờ chúng ta mới có thể lại một lần nữa ăn những bữa cơm chất chứa tình đồng đội, biết đến khi nào chúng ta có thể ngồi lại củng nhau và nhâm nhi những ly rượu đế, rượu sơ si và rượu sầu đâu...đến khi nào chúng ta mới có thể hát cùng nhau và cảm xúc vỡ oà như đêm cuối cùng ở xã...đến bao giờ hả các đồng đội của tôi...
Và đây chúng ta đã mang theo những kỷ niệm tươi đẹp về một tháng ăn ở cùng nhau, làm việc cùng nhau, hành trang của chúng ta sẽ có thêm những ký ức khó phai...ko còn lâu nữa chúng ta sẽ trải bước trên đường đời, sẽ có cuộc sống cho riêng mình và mong các bạn hãy nhớ đến 23 đồng đội còn lại của chúng ta, nhớ đến những kỷ niệm êm đếm mà ko dễ gì chúng ta có thể tìm lại được nó...và hơn hết các bạn hãy phát huy hết tình thần tinh nguyện và nhiệt huyết tuổi trẻ của chúng ta để xây dựng cho đất nước nay tươi đẹp và giàu mạnh hơn vì đất nước này vẫn cần lắm tinh thần tình nguyện của chúng ta...tôi nhớ lắm những ngày dãi nắng dầm mưa, nhớ lắm dây chuyền chuyền gạch mang đầy tính sáng tạo, nhớ lắm người đội trưởng Tona, nhớ lắm cái giây phút tụi bây ăn ngủ sung sướng trong cái mùng ấy vì một phút giây lỡ dại chui ra khỏi mùng ngủ của tao để rồi sáng mai trở thành người da đỏ, nhớ lắm nhà thằng kiều nữ hay cho tao ăn ké com, nhớ lắm nhà 5 con gấu hay cho thuốc, nhớ lắm nhà Thương Nguyễn Quantu QuyenThuy Thu hay mời qua nhà chơi, nhớ lắm chén bún riêu cua và món lẩu lươn ở nhà anh Được, nhớ lắm những lần lội ruộng bắt cua, nhớ lắm cái lần tôi bị chụp lén khi tiếp sức cho anh Ba th*** heo...nhớ lắm hỡi các đồng đội của tôi. Nếu được...tôi xin 1 lần nữa sống lại những ký ức tươi đẹp ở An Giang.



Yêu tất các bạn hỡi các đồng đội của tôi ơi, yêu tất cả các cô chú, các học trò tinh nghịch và đáng yêu của tôi, các anh chị và các bạn Bí thư xã và Bí thư Đoàn!!! Và tôi yêu tất cả những ký ức này!!!

TA SẼ YÊU NHAU BAO LÂU, MÀY NHỈ?

Đức- mày ko hề có chỗ đúng trong 2 năm về trước. Cho đến khi mày bước vào giấc mơ của tao một cách hoàn toàn nhẹ nhàng nhưng đầy bất ngờ, giữa muôn vàn lựa chọn mày đến như một lựa chọn tất yếu. Tao mơ thấy mày, mơ thấy những cung đường vàng nắng, mơ thấy mùa thu đẹp như tranh ở Berlin, mơ thấy những trận cầu đinh nảy lửa... Và rồi ta yêu nhau.
Tao luôn trăn trở về giấc mơ của mình hôm ấy. Với tao mày là một bức tranh mơ hồ, một cảm giác mông lung mộng mị, một trang giấy trắng phau phau.
Những gì tao biết về mày là một đất nước tàn ác trong cuộc Chiến tranh thế giới. Tàn ác đến mức mày luôn là đất nước tao nghĩ đến đầu tiên trong sự lựa chọn của mình khi tham gia trò chơi Red Alert 2 nổi tiếng thưở nào.

Là một vị tướng tài giỏi tì lệ thuận với mức độ tàn ác khiến cả thế giới khiếp sợ cho đến giờ vẫn là chủ đề không thể thiếu trong những topic chế ảnh trên haivl. Mà haivl dẹp rồi còn đâu nữa, tiếc nhỉ!
Là một cuộc thảm sát tàn khốc người Do Thái cho đến giờ tao biết đến đây mà nhắc đến từ Holocast là sẽ có rắc rối.
Là một đất nước có tốc độ phát triển mạnh mẽ sau khi bức tường Berlin sụp đổ. Là một đất nước có ngành công nghiệp nặng phát triển bậc nhất thế giới.
Là những trận cầu đinh rực lửa của derby vùng Ruhr giữa Dortmund vs Schalke 04. Là sự tranh giành giữa 2 thế lực lớn của bóng đá nước Đức Bayern Munich vs Dortmund.
Là đất nước lên ngôi trong World Cup 2014 với những cầu thủ mang phong cách của diễn viên điện ảnh.
Là một Hoàng đế bóng đá nước Đức Franz Beckenbauer nổi tiếng với câu nói: “Kẻ mạnh không phải là kẻ chiến thắng, kẻ chiến thắng mới là kẻ mạnh.”
...và còn những điều gì đó đối với tao là cả một bí ẩn.

Hàng năm có hàng triệu sinh viên thi nhau đổ xô về Mỹ, Anh, Úc, Canada... để học tập và tiếp thu nền kinh tế phát triển. Tao thì ngược lại, tao lại chọn mày- một đất nước chuyên về khoa học kỹ thuật, công nghiệp nặng để học tập kiến thức kinh tế. Người ta cho tao là điên rồ, tao chọ rằng họ là nông cạn. Nói nước Đức là một nước thấp kém về kinh tế là một sự ngu xuẩn, một sai lầm của cả cuộc đời họ. Trong khi cả Châu Âu, Châu Mỹ và một phần Châu Á đã phải lao đao trong cuộc khủng hoảng tài chính 2012 thì mày vẫn đứng vững và hiên ngang như thách thức và khẳng định: “Tao là riêng và duy nhất”. Đất nước của những thần thoại Hy Lạp sụp đổ, Obama phải cho giải thể một vài ngân hàng nổi tiếng, xứ sở bò tót Tây Ban Nha nợ chất thành đống, vẻ đẹp kỳ bí của Ireland bị bao trùm bởi một màu đang tối của nợ công, Bồ Đào Nha tính đến chuyện viễn vông bán cả Ronaldo để trả nợ... Hahaha. Chúng mày nhìn mà xem, tao- Germany vẫn đứng sừng sững đây và tao còn chìa tay ra giúp đỡ chúng mày. Nhớ nhé: “Khoa học kỹ thuật tao là số 1, kinh tế tao số 2 thì cũng chả ai dám xưng là số 1.”. Nước Đức vẫn đứng sừng sững, thách thức cả thế giới đang chìm trong khốn khó này. Angela Merkel- người đàn bà quyền lực nhất thế giới lúc này chính là người đã lãnh đạo nước Đức vượt qua cuộc khủng hoảng tài chính một cách êm thắm. Cảm ơn mày- nước Đức vì đã cho tao một lý do để chọn mày. Ít ra tao đã có thể cười vào mặt những thằng nói rằng: “Kinh tế nước Đức ko mạnh bằng các nước khác như Mỹ, Anh.”. Chắc tụi nó muốn tao in cái đống bằng chứng từ năm 2008 đập vào mặt tụi nó mày nhỉ
Tao yêu mày nhưng nhận ra yêu mày cũng ko hề dễ dàng gì đâu. Cơ bản là mày nguyên tắc và cực đoan đôi khi khiến tao phát mệt vô cùng. Ê mày đâu đó tao đã từng đọc được trên haivl câu nói của Albert Einstein: “Trọng lực của trái đất cũng ko là gì so với tình yêu.”. Tao tưởng “lão” chỉ phát biểu về cái thuyết tương đối E=mc2 khô khan đã làm khổ tụi tao thôi chứ, trông vậy mà lâu lâu cũng phán câu triết lý chuẩn phết đấy. Ko biết tình cảm trai gái thế nào chứ tình yêu của tao với mày có vẻ đúng hẳn đấy. Nhờ yêu mày, tao đã cố gắng thay đổi mình trở thành một con người sống có nguyên tắc, có trách nhiệm, đúng thời gian và luôn muốn tìm kiếm sự hoàn hảo. Tao khắc cốt ghi tâm một câu nói về mày: “Không những hoàn chỉnh mà phải là hoàn hảo”, hay “Ở nước Đức 9.5 khác với 10 chứ ko có khái niệm gần đúng. Nhớ chưa 9.5 là 9.5, 10 là 10.”. Thế đấy, để yêu mày mọi thứ phải trở nên hoàn hảo, hoàn hảo trong mắt thế giới đã khó, hoàn hảo trong mắt mày còn khó gấp bội.

Người ta nói con đường dẫn đến tình yêu nhanh nhất là bao từ, còn tao lại chọn con đường mang tên “Deutsch”. Cái thứ ngôn ngữ được xếp hạng khó thứ 2 thế giới trong bảng chữ cái Latin này đã làm khổ tao biết bao đêm dài. Cái thứ ngôn ngữ làm cả thế giới khiếp sợ trừ mày và một phần Thụy Sĩ khi nhắc đến đã khiến tao lao tâm lao lực vì nó. Nhưng cũng phải cảm ơn mày vì đã cho tao lại cảm giác lôi giấy ra ngồi học từng từ Vựng như một đứa trẻ con mới học ngôn ngữ, là những lần xém đụng xe khi cứ mải mê tập đặt câu bằng tiếng Đức trên đường, là suốt ngày cứ “Hallo, Entschuldigung, Guten Tag...”. Thế ko phải là yêu thì là cái quái gì. Là yêu, là khát khao vô tận ở nước Đức. Là mồ hôi, máu và nước mắt tao đã dồn vào cái gọi là tình yêu mãnh liệt ấy. Mày hiểu ko? Thế nên mày phải bội tao thì tao thề sẽ banh mày ra thành trăm mảnh cho hả dạ.
Trong tao luôn có một khao khát mãnh liệt được đặt chân đến nước Đức. Từ lâu con người nơi đây đã khiến tao có một sự ngưỡng mộ...nhẹ, đất nước này là cả hình mẫu để cả thế giới noi theo. Đất nước luôn sống và làm việc theo nguyên tắc kể cả bóng đá, đất nước có một tinh thần thép, kiên trì mà trong loạt sút Penalty là điều thấy rõ nhất, là đất nước luôn hướng đến sự hoàn hảo tuyệt đối. Tao khao khát một ngày được rảo bước trên những cung đường vàng nắng ở thành phố Berlin, được đến thăm thành phố cảng nổi tiếng Hamburg, được một lần đứng giữa cổng thành Brandenburg để cảm nhận sự khác biệt, được đắm chìm trong không khí sôi động của Bundesliga và tận hưởng cảm giác tuyệt vời của những trận derby rực lửa... Từng ngày trôi qua tao vân đang cố gắng dành tất cả sức lực và thời gian để có thể gặp mày. Đợi tao nhé nước Đức!
Sẽ sớm thôi.
Chúng ta sẽ gặp nhau!
                                                                                                            TPHCM, 10/8/2014
Viết cho những ngày tuổi trẻ đang dâng trào trong tôi.
Viết cho những mục tiêu, khát vọng ở tuổi 22.
Viết cho những ngày hứng khởi, những ngày tìm thấy mục đích sống hiếm hoi giữa cuộc sống này.
Có những lúc tưởng chừng áp lực đã nhấn chìm tôi.
Nhưng tôi vẫn đang đứng lên chiến đấu cho ước mơ duy nhất của cả cuộc đời mình.
Nước Đức- tao vẫn đang sống chết với mày ở tuổi 22 này đây.
Chiến đấu để ko có từ “hối hận”.

Hãy sống như một dòng sông.